Vụ đánh bả chó không có lời giải ở Hong Kong

28

Điều Sarah James nhớ nhất khi chó cưng Max bị đánh bả năm 2007 là nó đã rơi những giọt nước mắt màu đen.

Con chó nôn và run rẩy khi bác sĩ thú y vội vã dùng than hoạt tính, hy vọng ngăn chất độc đi vào máu. Một chút than bắn vào mắt của Max.

Thời đó, James là học sinh trường trung học Cảng Đảo tại Mid-Levels (khu Bán San). Khi nghe bố mẹ báo Max đang hấp hối qua điện thoại, cô ngay lập tức đưa nó đến gặp bác sĩ thú y. “Người nó lạnh và run rẩy, tôi thực sự không biết phải làm gì”, James nói.

Sarah James và chó cưng Holly tại Sai Kung, Hong Kong. Ảnh: SCMP.

James, hiện 27 tuổi, làm quản lý tại một khách sạn 5 sao ở Cửu Long. Trong phòng khách tại căn nhà ở Sai Kung, cô vuốt ve chó cưng Holly.

Cũng giống như Max, Holly cũng bị đánh bả. “Nó nôn mửa và tiêu chảy khắp nhà. Nó thở hổn hển và đổ mồ hôi rồi giống như phát điên vậy”, James kể. Nhưng may mắn Holly được cứu kịp thời và sống sót.

Cả Max và Holly đều bị đánh bả trong vòng vài tháng trên đường Bowen, tuyến đường vắng nối liền một số khu dân cư giàu có nhất Hong Kong. Những con chó ăn phải đồ ăn tẩm thuốc độc rồi chảy nước dãi, nôn mửa, co giật và nếu không được cấp cứu kịp thời thì bị suy nội tạng và tử vong.

Hàng trăm vụ đánh bả chó đã xảy ra trên và xung quanh tuyến đường này kể từ năm 1989. Vào những năm 1990, vấn đề chưa được quan tâm nhiều cho đến ngày 4/3/1997, khi Whiskey, con chó của Thống đốc Hong Kong Chris Patten, bị đầu độc trên đường Bowen. Vào thời điểm đó thế giới đang đổ dồn chú ý vào việc Anh sắp bàn giao Hong Kong cho Trung Quốc ngày 1/7/1997, vì vậy, vụ này không chỉ được truyền thông địa phương mà cả truyền thông quốc tế đưa tin. Trường hợp đánh bả gần đây nhất là vào ngày 7/1/2017, hai con chó ăn phải thịt gà tẩm thuốc độc.

Chỉ có một người duy nhất nói rằng ông đã chứng kiến thủ phạm hành động là luật sư Jonathan Midgley. Năm 1995, ông đang đưa hai con chó đi dạo vào sáng sớm thì phát hiện chúng đã chạy đi đâu đó. “Tôi quay lại thì thấy một người đàn ông mặc áo yếm màu xanh”, Midgley kể.

“Anh này là người Trung Quốc, cao 1,7 m, khoảng 35-40 tuổi, mặt tròn, có mái tóc rất mỏng nhưng chưa đến mức hói. Anh ta toát lên một vẻ khá kỳ quặc”, Midgley nói.

Jonathan Midgley và chó cưng Ruth vào những năm 1990. Ảnh: SCMP.

Midgley kể rằng người đàn ông cho chó cưng Ruth ăn một thứ gì đó từ túi nhựa màu hồng. Tôi ngay lập tức nghi ngờ và chất vấn anh ta “cậu làm gì đấy?”. Anh ta trả lời: “tôi yêu những con vật và tôi yêu những con chim. Tôi đến đây vào buổi sáng và cho chúng ăn”.

Luật sư cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện với người đàn ông nhưng sau vài phút, anh ta nói rằng mình phải rời đi. Khoảng một phút sau, Ruth bắt đầu nôn mửa và run rẩy. Con chó đã bị đầu độc bằng thịt gà nhưng may mắn sống sót.

Midgley đã báo cáo về cuộc gặp gỡ này năm 1995 nhưng cảnh sát khá thờ ơ. Khi truyền thông chú ý đến vụ đầu độc chú chó Patten hai năm sau, câu chuyện của Midgley mới được quan tâm.

Nhưng hiện giờ, ba thập kỷ kể từ lần đầu tiên thú cưng bị đánh bả trên đường Bowen, giới chức vẫn chưa tìm thấy thủ phạm. Năm 2002, trên tường bê tông tại đường Bowen xuất hiện bức tranh bí ẩn: sơn phun màu đỏ với dòng chữ “chưa đến lúc đâu, không phải là sẽ không có báo thù, gieo nhân nào gặp quả đấy”.

Các sinh viên tại Trung tâm tội phạm học của Đại học Hong Kong đã nghiên cứu vụ án. Cảnh sát xin tư vấn từ Helena Striwing, chuyên gia về quyền động vật của Thụy Điển và là cố vấn cho cảnh sát Thụy Điển. Striwing được mệnh danh là “thám tử thú cưng”, được giao nhiệm vụ xây dựng hồ sơ của kẻ đánh bả bằng các phương pháp vốn được sử dụng để theo dõi những kẻ giết người hàng loạt.

“Tôi nghĩ đó là một người cô đơn, căm ghét mọi người. Y muốn khiến mọi người đau khổ nhất có thể”, Striwing nói.

Không rõ động cơ của thủ phạm. Có những đồn đoán như đây là một kẻ căm ghét chó hay kỳ thị chủng tộc (nhiều người sống ở đường Bowen không phải là người Trung Quốc mà là người nước ngoài giàu có). Thủ phạm cũng có thể tức giận vì người nuôi thú cưng không kiểm soát động vật hay không dọn dẹp khi chúng đi vệ sinh.

Để ngăn chặn các vụ đánh bả, Hiệp hội Phòng chống Đối xử Tàn ác đối với Động vật (SPCA) đã thường xuyên tuần tra đường Bowen và khu vực lân cận kể từ năm 2007. Khi các vụ đánh bả thường xuyên xảy ra, các thanh tra kiểm tra đường ba lần một ngày, mỗi lần 30 phút đến một giờ.

Họ nỗ lực tìm kiếm và phát hiện những thứ có thể là bả, nhưng Berry Ng Yuen-fun, thanh tra trưởng của SPCA, nói rằng hoạt động của họ phần lớn là nhằm phòng ngừa và nâng cao nhận thức. “Chúng tôi phát tờ rơi và chủ yếu nói chuyện với những người nuôi chó, khuyên nên cho chó đeo rọ mõm. Chúng tôi không có thẩm quyền chặn bất cứ ai, nếu chúng tôi phát hiện bả thì sẽ gọi cảnh sát”.

Bả chó bị phát hiện ở Hong Kong tháng 9/2014. Ảnh: SPCA.

“Ban đầu bả được để lộ liễu, như những miếng thịt có đặc điểm kỳ lạ, có các hạt màu hồng tím. Tuy nhiên, trong một số trường hợp gần đây, bả không nằm trên đường đi mà được giấu trong bụi cỏ”, ông nói.

Mặc dù không ai nghi ngờ lời kể của Midgley, khó có thể tin rằng chỉ có một kẻ đánh bả duy nhất và y đã tránh bị phát hiện trong 30 năm. “Vấn đề này đã kéo dài quá lâu đến nỗi nó khó tin rằng chỉ có một người hành động”, Lloyd Kenda, người đứng đầu Trung tâm thú y Valley, nói.

Tuy nhiên, Midgley tự trách mình vì đã không có hành động quyết liệt hơn khi gặp người đàn ông mặc áo yếm xanh. “Nhưng mà biết làm gì bây giờ. Người đó nói anh ta thường cho chó và chim ăn. Bạn nghi ngờ nhưng bạn biết làm gì? Làm thế nào để giữ anh ta lại?”, ông nói.

“Nhưng nếu tôi hành động khác đi hoặc quyết liệt hơn, tôi có thể đã chặn được người tôi nghi là thủ phạm chính, và có lẽ là thủ phạm duy nhất”, Midgley nói thêm.

Phương Vũ (Theo SCMP)

Đăng kí
Thông báo khi
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả các ý kiến